.Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người ai cũng từng nhứ tới mỗi buổi sáng bị mẹ nhéo tai gọi dậy rồi làu bàu dục khẩn trương thay quần áo để kịp tới trường, nhưng ta lại quên mất ánh mắt tràn đầy yêu thương của mẹ. Dường như con chưa thể quên cái cảm giác đau đớn trong những trận đòn đau đớn mỗi khi phạm lỗi, nhưng con lại quên trái tim người khi ấy cũng đang rớm máu..Có lẽ vì cuộc sống bạn rộn, hay vì lí do khác mà những tình cảm yêu thương trong suốt quá trình trưởng thành ấy lại bị lãng quên, mãi cho đến một ngày tình cờ đọc được một bài văn của ai đó, con mới bất chợt nhớ tới bố mẹ mình...
Đường kim từ tay mẹ , thành áo trên người con, tình yêu của cha mẹ dường như xuất phát từ những việc nhỏ nhặt như đường kim mũi chỉ ấy. Bất kể con đang ở nơi nào, núi cao hay vực thẳm, chân trời góc bể nào, núi cao hay vực thẳm, thì tình yêu ấy vẫn luôn chấp cánh cho những ước mơ của con...
Qúa trình trưởng thành của mỗi người không giống nhau, nhưng tình yêu của bố mẹ đều như nhau. Trong nhưng câu chuyện đời thường ấy tình yêu của bố mẹ đều lớn lao như biển cả, những câu chuyện từ trong hồi ức về tình yêu ấm áp của bố mẹ, đó có thể là lời cảm ơn con dành cho bố mẹ và cả những lời con chưa kịp nói. Cái giá cho sự trưởng thành của con chính là mái tóc mỗi ngày một bạc của bố và nếp nhăn xuất hiện nhiều hơn trên khuôn mặt của mẹ, con biết không phải cũng may mắn được nghe những lời an ủi, động viên của bố mẹ, hay có bố mẹ ở bên cạnh mình, con là người được may mắn trong số những người may mắn đó,..con sẽ không để sự đền đáp chưa. thực hiện được lại trở thành sự tiếc nuối đâu.
Tình yêu của bố mẹ là năng lượng cho con có thêm sức mạnh để con có sự mạnh mẽ để con có thể tự bước tiếp trên con đường mà con đã chọn và không bao giờ gục ngã trước mọi khó khăn.
giờ con ở xa bố mẹ, đã ra khỏi vòng tay ám áp của bố mẹ nhưng con biết bố mẹ vẫn đang hướng về con tình yêu của bố mẹ đối với con không bao giờ hết, và con cũng vậy. con yêu bố mẹ hơn bao giờ hết. Con sẽ tranh thủ về thăm bố mẹ khi có thời gian, df sau nà con lập gia đình cũng vậy.Một lời nói yêu thương không thôi cũng chưa đủ để đáp lại tình yêu thương của bố mẹ dành cho con đâu..
Chúng con sẽ luôn yêu thương mẹ, yêu thương bố.vì chúng con nghi không co ai được hạnh phúc như chúng con khi có bố mẹ đều yêu thương chúng con.
BỐ MẸ NHƯ NHÁNH MẠ GẦY
HÓA THÂN LÀM BÁT CƠM ĐẦY NUÔI CON...
Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012
Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012
LỜI CHƯA NÓI
Em đã sẵn sàng buông tay anh ra...
Thực sự em phải buông thôi bởi vì em đã mệt nhoài , bước chân em nặng trĩu, cánh tay em đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cài bóng của anh, và giờ đây em đã tự nhủ mình rằng em đã sẵn sàng rồi...Sẵn sàng cho cái việc mà em nghĩ em sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay anh ra và ra đi...Cái cảm giác mất mát này đã thực sự đau đớn, em bật khoc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trong cơ thể, đau vá nhưc như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng anh có hiểu cho em ?.buông tay anh ra là sẽ không mắn tay anh nữa, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế em sẽ ngã nhìn em ngã anh có xót xa không ?.Buông tay anh ra có nghĩa là không còn anh, mất đi cái hơi thở của những ngày qua, có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau dày vò bản thân. Nếu em chết anh sẽ khóc chứ ? .
Buông tay anh ra nghĩa là khi em quay sang bên cạnh để tim một bờ vai , một vòng tay trông cái mùa đông giá rét thì em chỉ nhận được cái trống trải cái hơi thở lạnh mà thôi.Anh có thấy chạnh lòng khi biết em đang lạnh đến nỗi co rúm lại không?..Buông tay anh ra đr anh ra đi, anh sẽ rời xa em, không còn là của riêng em, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của anh nữa, anh sẽ đem cho người khác đúng không?
Từ bây giờ em sẽ học cách chịu đựng một mình những nổi đau, những trăn trở.Em sẽ học cách bước đi một mình, không có chỗ dựa nào cả. Em sẽ học cách tự bước đi bằng đôi chân của mình và bằng sức lực của chính em. sẽ lấy những khoảnh khắc ngắn ngủi được bên anh là động lực em sẽ không cô độc trong những ký ức đó đâu...Sẽ có một ngày.., anh sẽ quay lại và mắm đôi bàn tay em chứ?..và sẽ có một ngày anh se giật mình rồi đuổi theo em chứ?.Sẽ có một ngày nào đó anh hiểu ra rằng anh không thể sống mà không có em chứ?.có một ngày nào đó anh sẽ hiểu rằng anh đãlàm tổn thương em chứ? ...Khi đó anh hãy tự nhủ mình rằng em đã buông tay anh ra để anh đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và em đã đau đớn biết chừng nào khi nhậ ra rằng hạnh phúc không ở nơi em.!
Em biết mà , cía gì không phải là của mình thì mãi cũng không thể thuộc về mình, nhưng em vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả, em ngu ngốc lắm mà.Tất cả đã kết thúc như một giấc mơ thật dài vậy...Người ta nói trong mỗi con người đều có một trái tim được chia làm nhiều phần, một phần để yêu thương và một phần nữa để thù hận và cũng bởi người ta quá yêu nhau nên người ta mới thù hận lẫn nhau. Phải chăng khi khôngthể có được tình yêu, người ta mới thù hận để xóa nhòa cái gọi là yêu thương?..sợ lắm cái cam giác ghet một ai đó. và sợ hơn nữa là sợ cai cảm giác một ai đó ghét mình " anh đã nghet em ".Nhưng vì quá yêu mà nhu thế thì càng đáng sợ hơn.
Anh nhét em , sẽ căm ghét em..em cũng chẳng biết được lí do vì sao anh ghet em nữa, em yêu anh cơ mà, yêu hơn mọi thứ em có, mà đúng hơn "ANH LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÀ EM CÓ"
Em sợ phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm qua, sợ lắm những đêm nhớ anh nước mắt ràn rụa lại choang tỉnh sau những cơn ác mộng. Sợ lắm khi mà đau đớn của em lại hòa cùng với nhớ thương, để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là một lần đau đớn đến xé lòng. Hạnh phúc là gió cứ phẳng phất, hạnh phuc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó, Em sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác ôm anh trong lonhf và cảm nhận hơi ấm của anh, nó làm em mềm nhủn, làm em tan chảy trong niềm hân hoan rằng anh đang là của em, em sẽ nhớ từng lời nói, từng cử chỉ của anh nơi em. Thế anh có nhớ không? tại sao lại cho em hi vong rồi lại làm mất đi hi vọng của em, tại sao cho em hạnh phúc rồi lại cướp đi niềm hạnh phúc đó đi theo anh luôn..nói công bằng rằng em cũng đã như thế vớ anh.nhưng chẳng lẽ..mà thôi tất cả đều không trọn vẹn cả.Giờ co nói mãi nói hoài đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng có câu trả lời, nhưng ít ra bây giờ em cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi
Mình đã từng yêu nhau, những lời nói trước giờ chỉ là như gió thoang bay, những lời yêu thương chỉ còn là dĩ vãng.Tất cả chỉ là kỷ niệm, rồi buồn rồi hận thì cũng là chia ly....
chào anh ! người yêu của em !!!!!!!!!!!
Thực sự em phải buông thôi bởi vì em đã mệt nhoài , bước chân em nặng trĩu, cánh tay em đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cài bóng của anh, và giờ đây em đã tự nhủ mình rằng em đã sẵn sàng rồi...Sẵn sàng cho cái việc mà em nghĩ em sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay anh ra và ra đi...Cái cảm giác mất mát này đã thực sự đau đớn, em bật khoc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trong cơ thể, đau vá nhưc như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng anh có hiểu cho em ?.buông tay anh ra là sẽ không mắn tay anh nữa, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế em sẽ ngã nhìn em ngã anh có xót xa không ?.Buông tay anh ra có nghĩa là không còn anh, mất đi cái hơi thở của những ngày qua, có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau dày vò bản thân. Nếu em chết anh sẽ khóc chứ ? .
Buông tay anh ra nghĩa là khi em quay sang bên cạnh để tim một bờ vai , một vòng tay trông cái mùa đông giá rét thì em chỉ nhận được cái trống trải cái hơi thở lạnh mà thôi.Anh có thấy chạnh lòng khi biết em đang lạnh đến nỗi co rúm lại không?..Buông tay anh ra đr anh ra đi, anh sẽ rời xa em, không còn là của riêng em, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của anh nữa, anh sẽ đem cho người khác đúng không?
Từ bây giờ em sẽ học cách chịu đựng một mình những nổi đau, những trăn trở.Em sẽ học cách bước đi một mình, không có chỗ dựa nào cả. Em sẽ học cách tự bước đi bằng đôi chân của mình và bằng sức lực của chính em. sẽ lấy những khoảnh khắc ngắn ngủi được bên anh là động lực em sẽ không cô độc trong những ký ức đó đâu...Sẽ có một ngày.., anh sẽ quay lại và mắm đôi bàn tay em chứ?..và sẽ có một ngày anh se giật mình rồi đuổi theo em chứ?.Sẽ có một ngày nào đó anh hiểu ra rằng anh không thể sống mà không có em chứ?.có một ngày nào đó anh sẽ hiểu rằng anh đãlàm tổn thương em chứ? ...Khi đó anh hãy tự nhủ mình rằng em đã buông tay anh ra để anh đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và em đã đau đớn biết chừng nào khi nhậ ra rằng hạnh phúc không ở nơi em.!
Em biết mà , cía gì không phải là của mình thì mãi cũng không thể thuộc về mình, nhưng em vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả, em ngu ngốc lắm mà.Tất cả đã kết thúc như một giấc mơ thật dài vậy...Người ta nói trong mỗi con người đều có một trái tim được chia làm nhiều phần, một phần để yêu thương và một phần nữa để thù hận và cũng bởi người ta quá yêu nhau nên người ta mới thù hận lẫn nhau. Phải chăng khi khôngthể có được tình yêu, người ta mới thù hận để xóa nhòa cái gọi là yêu thương?..sợ lắm cái cam giác ghet một ai đó. và sợ hơn nữa là sợ cai cảm giác một ai đó ghét mình " anh đã nghet em ".Nhưng vì quá yêu mà nhu thế thì càng đáng sợ hơn.
Anh nhét em , sẽ căm ghét em..em cũng chẳng biết được lí do vì sao anh ghet em nữa, em yêu anh cơ mà, yêu hơn mọi thứ em có, mà đúng hơn "ANH LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÀ EM CÓ"
Em sợ phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm qua, sợ lắm những đêm nhớ anh nước mắt ràn rụa lại choang tỉnh sau những cơn ác mộng. Sợ lắm khi mà đau đớn của em lại hòa cùng với nhớ thương, để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là một lần đau đớn đến xé lòng. Hạnh phúc là gió cứ phẳng phất, hạnh phuc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó, Em sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác ôm anh trong lonhf và cảm nhận hơi ấm của anh, nó làm em mềm nhủn, làm em tan chảy trong niềm hân hoan rằng anh đang là của em, em sẽ nhớ từng lời nói, từng cử chỉ của anh nơi em. Thế anh có nhớ không? tại sao lại cho em hi vong rồi lại làm mất đi hi vọng của em, tại sao cho em hạnh phúc rồi lại cướp đi niềm hạnh phúc đó đi theo anh luôn..nói công bằng rằng em cũng đã như thế vớ anh.nhưng chẳng lẽ..mà thôi tất cả đều không trọn vẹn cả.Giờ co nói mãi nói hoài đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng có câu trả lời, nhưng ít ra bây giờ em cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi
Mình đã từng yêu nhau, những lời nói trước giờ chỉ là như gió thoang bay, những lời yêu thương chỉ còn là dĩ vãng.Tất cả chỉ là kỷ niệm, rồi buồn rồi hận thì cũng là chia ly....
chào anh ! người yêu của em !!!!!!!!!!!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)